Đã hai giờ sáng rồi.
Mưa cuối cùng cũng tạnh đi.
Khi Lâm Uyên đạp xe điện trở về căn hộ cho thuê, anh vẫn cảm thấy mơ hồ. Những gì xảy ra tối nay quá khó tin. Quái thú cổ đại… Hợp đồng… Hệ thống… Sự phục hồi của linh khí… Những từ ngữ này nếu chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết thì anh có thể đọc suốt đêm, nhưng khi chúng trở thành sự thật…
Anh chỉ muốn gọi cảnh sát.
“Con người…”
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu anh.
Lâm Uyên suýt nữa ngã khỏi xe.
“Cậu có thể đừng nói bất ngờ như vậy được không!”
“Ta chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi.”
Tiếng nói của Thao Đài vang lên nhẹ nhàng:
“Phía trước có nguy hiểm.”
“Hả?”
Lâm Uyên ngẩng đầu lên.
Dưới tòa nhà căn hộ cũ kỹ, có một bóng dáng cao ráo đang đứng dưới ánh đèn. Tóc đen dài, áo sơ mi trắng, váy liền màu xám, và trong tay cô ấy đang ôm một con mèo cam.
Người phụ nữ khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, với khuôn mặt thanh tú như ngôi sao, làn da trắng đến mức gần như lóa mắt.
Và quan trọng nhất là—
Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên.
Chính xác hơn, cô ấy đang nhìn vào luồng khí đen bao quanh người anh.
Da đầu Lâm Uyên tê dại lại.
Bởi vì cô ấy chính là chủ nhà của anh.
Tô Vãn.
Cũng chính là người mà Lâm Uyên sợ hãi nhất trong toàn bộ tòa nhà này.
Lý do rất đơn giản.
Cô ấy quá xinh đẹp.
Xinh đẹp đến mức anh ta sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Mỗi lần đến thanh toán tiền thuê nhà, Lâm Uyên đều cảm thấy như đang đối mặt với một phiên tòa.
“Cậu đã trở về à?”
Tô Vãn nói.
Giọng nói của cô ấy uể oải, mang theo vẻ lười biếng sau khi tắm xong.
“Ừm…”
Lâm Uyên cúi đầu xuống.
Không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Muộn thế này rồi à?”
“Tôi… đang giao hàng.”
“Ồ?”
Tô Vãn nhướng mày lên.
Con mèo cam trong lòng cô ấy bỗng nhiên nổi da gai, và nó nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên.
Trong cổ họng phát ra những âm thanh rùng rợn, trầm thấp.
Giống như vừa gặp phải một thứ gì đó đáng sợ…
“Thú vị…”
Góc miệng của cô ấy hơi nhếch lên – người khác không thể nhìn thấy, nhưng cô ấy thì có thể.
Phía sau lưng Lâm Uyên lúc này, đang nằm một bóng ma đen kịt, mờ ảo… Đôi mắt đỏ thắm, toát ra ánh sáng hung dữ… Toàn bộ căn hộ dường như đang run rẩy trong bầu không khí u ám ấy… Thứ đó… thực sự rất nguy hiểm…
“Cậu đã gặp ma à?”
Tô Vãn bỗng nhiên hỏi.
Lâm Uyên: “???”
Lông tóc anh ta bỗng dưng dựng đứng.
“Không… không có đâu!”
Tô Vãn nhìn anh ta vài giây, rồi bỗng nhiên cười.
“Tại sao lại lo lắng vậy?”
“Tôi chỉ đùa thôi.”
Lâm Uyên cố gắng cười, nhưng trong lòng thì đã hoảng loạn hết sức… Làm sao cô ấy lại biết được?! Chẳng lẽ cô ấy cũng là một người siêu nhiên?
Đúng lúc đó… Tiếng cười lạnh lùng bỗng nhiên vang lên trong đầu anh ta:
“Người con gái này không đơn giản đâu…”
“Trong cơ thể cô ấy có linh hồn…”
“Và còn rất mạnh nữa…”
Lâm Uyên cảm thấy choáng váng… Làm sao ngay cả chủ nhà cũng không phải là người bình thường?! Thế giới này rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy?!
“À đúng rồi…”
Tô Vãn bỗng nhiên nói.
“Tháng này, cậu vẫn chưa trả tiền thuê nhà đấy.”
Lâm Uyên: “……”
Bầu không khí lập tức chuyển từ phim kinh dị thành phim horror thực sự… Anh ta khó khăn nói:
“Có… có thể trả muộn hai ngày được không?”
Tô Vãn nhìn anh ta yên lặng, rồi bỗng nhiên bước tới gần hơn… Một mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa… Tim Lâm Uyên bỗng nhiên đập nhanh hơn gấp bao lần… Cảm giác như CPU của anh ta sắp “phát nổ” vì quá tải…
“Cậu đang rất thiếu tiền phải không?”
Cô ấy hỏi.
“Có… có chút…”
Tô Vãn bỗng nhiên cúi đầu xuống, tiến lại gần hơn nữa… Gần đến mức Lâm Uyên thậm chí có thể nhìn thấy lông mi của cô ấy…
「Vậy cậu có muốn…」
Cô ấy mỉm cười nhẹ.
「Làm việc cho tôi không?」
「À?“
Lâm Uyên sững sờ.
Tô Vãn ôm con mèo cam, nói một cách thoải mái:
“Gần đây tôi đang cần một nhân viên làm ca đêm.“
“Ăn uống được lo.“
“Tìm chỗ ở.“
“Lương còn cao hơn khi đi giao hàng nữa.“
Lâm Uyên vừa định đồng ý.
Nhưng lập tức, một giọng nói trong đầu anh ta lại gào thét:
“Từ chối cô ấy!“
“Người phụ nữ này rất nguy hiểm!“
“Con mèo cô ấy nuôi thậm chí còn muốn cắn tôi nữa!“
Con mèo cam cũng bỗng nhiên nổi da gà:
“Meo—!!“
Lâm Uyên : “……“
Chờ đã.
Sao các bạn lại ghét nhau như thế vậy?!
Tô Vãn nhíu mắt lại.
Cô ấy dường như nhận ra điều gì đó.
“Thứ trên người cậu…“
“Chắc là rất tham ăn phải không?“
Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.
Lâm Uyên đồng tử co lại.
Cô ấy thực sự có thể nhìn thấy!
Đúng lúc đó.
Bùm.
Toàn bộ căn hộ đột nhiên tối đen.
Ở cuối hành lang.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Đùng.
Đùng.
Đùng.
Có vẻ như có một sinh vật khổng lồ đang tiến lại gần.
Một luồng hơi lạnh lẽo nhanh chóng lan tỏa.
Con mèo cam lập tức co người lại.
Biểu cảm của Tô Vãn lần đầu tiên thay đổi.
“Không ổn rồi.“
Cô ấy thì thầm.
“Tại sao thứ đó lại xuất hiện sớm như vậy…“
Trong bóng tối.
Một bóng dáng méo mó từ từ hiện ra.
Đó là một người đàn ông mặc đồ bảo vệ.
Nhưng cổ họng của anh ta lại quay ngược 180 độ.
Khuôn mặt tái nhợt.
Đôi mắt đen thui.
Miệng anh ta há to đến tận tai.
“Tôi đã tìm thấy cậu rồi…“
“Nữ linh…“
Giây tiếp theo.
Toàn bộ hành lang bị bao phủ bởi bão tối!
Và trong đầu Lâm Uyên, âm thanh báo động liên tục vang lên:
【Phát hiện yêu ma cấp độ cao】
【Nhiệm vụ được giao: Sống sót trong mười phút】
【Phần thưởng: Điểm săn quái vật ×300】
【Hình phạt nếu thất bại: Chết】
Lâm Uyên : “……“
Tôi chỉ muốn về nhà trả tiền thuê nhà thôi mà?!