
Tiểu thuyết bạn chưa đọc
「 Đi theo một bộ tiểu thuyết 」Tiểu thuyết được đồng bộ lưu trữ, theo dõi cập nhật theo thời gian thực
Đăng nhập ngayBạn chưa có truyện nào trong bộ sưu tập của mình
「 Đi theo một cuốn tiểu thuyết 」
Ánh trăng trong vắt như nước, rải rác khắp sân vườn của Viện Dịch Phương, làm cho mặt đất bằng đá xanh phản chiếu ánh sáng bạc lạnh lẽo.
Sau buổi yến tiệc kết thúc, cung điện chìm vào một sự yên tĩnh kỳ lạ; ngay cả tiếng ve kêu cũng dường như bị bầu không khí nặng nề này áp đè xuống, khiến âm thanh ấy trở nên thấp hơn bình thường.
Lâm Dạ đứng một mình dưới gốc cây hoàng đào già trong sân, mặc một bộ áo dài màu đơn sơ; góc áo bay nhẹ trong gió đêm. Bóng dáng anh ta trông cô đơn nhưng kiên cường, dường như không hòa nhập được với vẻ xa hoa của cung điện này, nhưng cũng giống như một thanh kiếm được giấu trong vỏ, đang yên lặng chờ đợi khoảnh khắc được rút ra. Trong lòng anh ta, mỗi ký ức lại mang lại những cơn đau nhói; đó là những đêm bị Tiêu Chí làm ô uế, cảm giác nhục nhã và bất lực ấy vẫn còn ám ảnh anh ta đến tận bây giờ, khiến tâm hồn anh ta đầy rẫy những cảm xúc phức tạp: tức giận, ghét bỏ, nhưng cũng xen lẫn sự bất đắc dĩ và nỗi sợ hãi trước quyền lực.
Ánh mắt anh ta hướng về phía cung điện Tử Thần; ánh đèn ở đó đã tắt hết, chỉ còn lại bóng dáng mờ ảo, nhưng dường như ẩn chứa vô số nguy hiểm và âm mưu. Anh ta nhắm mắt lại, nhớ lại những lời khiêu khích điên cuồng của Hạ Hầu Kinh tại buổi yến tối hôm nay - ly rượu mà anh ta tự tay đưa đến, cái lực mà đầu ngón tay anh ta tác động lên cằm anh ta, và ánh mắt long lanh trong đôi mắt ấy, vừa đầy tuyệt vọng vừa quyết tâm.
Đối diện với anh ta là ánh mắt lạnh lùng và tự tin của Vua Nhiếp chính Tiêu Chí, dường như anh ta đã coi buổi yến tiệc này và cả triều đình này như những thứ nằm trong tay mình.
Trong lòng Lâm Dạ, một cơn lạnh buốt tràn qua; anh ta không thể quên được cảnh Tiêu Chí chiếm đoạt mình vào đêm hôm đó: đôi tay to lớn ấy như những cái kìm sắt, siết chặt lấy eo anh ta, ép buộc anh ta phải phục tùng; cảm giác thèm muốn chiếm hữu ấy như ngọn lửa thiêu đốt phẩm giá của anh ta, khiến anh ta cảm thấy vô cùng nhục nhã và căm phẫn.
Trong mắt Tiêu Chí lấp lánh niềm vui chiến thắng và tham vọng chiếm hữu bệnh hoạn, như thể đang tuyên bố rằng Lâm Dạ chỉ là một chiến lợi phẩm của mình, một công cụ để sỉ nhục Hoàng đế. Những ký ức ấy khiến hơi thở của Lâm Dạ trở nên gấp gáp; anh ta cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng không thể xóa bỏ hoàn toàn bóng tối trong lòng mình.
Ngón tay Lâm Dạ vô thức vuốt ve chiếc túi thơm nhỏ được giấu trong tay áo; đó là loại hương
Trong ký ức của anh ta, hình ảnh Tiêu Chí chiếm đoạt mình vào đêm hôm đó hiện lên rõ ràng – ánh mắt lạnh lùng, tham vọng chinh phục không hề che giấu, cùng sự khinh thường dành cho hoàng đế và lòng tự tin tuyệt đối vào quyền lực.
Tiếng cười của Tiêu Chí lúc đó trầm thấp và đầy châm biếm, như thể anh ta đang thưởng thức niềm đau khổ của Lâm Dạ; mỗi cái chạm vào người anh ta đều mang theo ý muốn chiếm hữu mãnh liệt, khiến Lâm Dạ cảm thấy cơ thể và linh hồn mình đều đang bị tra tấn.
Vào khoảnh khắc đó, trong mắt Lâm Dạ chỉ toàn sự tức giận và tuyệt vọng; nước mắt trào dâng trong mắt nhưng anh ta kiên nhẫn không để nó rơi xuống. Trái tim anh ta đau đớn như bị xé nát, nhưng lại không có sức lực để chống lại.
Những hình ảnh ấy như dao cắt sâu vào tâm trí anh ta, khiến lòng bàn tay anh ta siết chặt lại, móng tay gần như cắn vào da. Một kế hoạch táo bạo và nguy hiểm dần hình thành trong đầu anh ta: có lẽ anh ta có thể tận dụng sự quan tâm méo mó của Tiêu Chí dành cho mình, liều lĩnh thử một lần, cố gắng làm sai lệch suy đoán của đối phương, hoặc tìm cách thu thập thông tin quan trọng từ người đó.
Điều này giống như việc “lấy đậu trong lửa” – một bước đi sai lầm có thể dẫn đến hậu quả khôn lường, nhưng anh ta đã không còn lựa chọn nào khác. Cảm xúc của anh ta lúc này đã đạt đến đỉnh cao: nỗi sợ hãi và quyết tâm xen lẫn nhau, khiến cả người anh ta run rẩy, nhưng cũng khiến ánh mắt anh ta trở nên kiên định hơn.
Lâm Dạ từ từ mở mắt ra, quan sát xung quanh sân vườn để đảm bảo không ai đang theo dõi, sau đó quay trở về căn phòng của mình.
Bên trong phòng, ánh đèn mờ ảo; chỉ có một ngọn đèn duy nhất lay động trên bàn, tạo nên bóng dáng dài trên tường. Anh ta ngồi xuống, lấy ra một cuộn giấy mỏng được giấu trong ngăn kín, trên đó ghi chép những thông tin mà anh ta đã thu thập được trong thời gian gần đây – từ những cuộc trò chuyện bí mật giữa Phúc Thùn và các eunuch cấp thấp, đến tần suất thay phiên gác của binh lính, và cả ánh mắt đầy ý nghĩa mà Tiêu Chí và các quan lại quan trọng đã trao đổi tại bữa tiệc tối nay.
Dựa vào khả năng ghi nhớ tuyệt vời của mình, anh ta tỉ mỉ phân tích từng chi tiết, cố gắng ghép nối lại toàn bộ kế hoạch của vị regent. Trái tim anh ta đầy lo lắng; mỗi dòng ghi chép lại khiến anh ta nhớ lại sự nhục nhã mà Tiêu Chí đã gây ra cho mình, cảm giác bất lực ấy dâng trào như sóng lớn, khiến bàn tay cầm bút của anh ta siết chặt hơn, và mực in lan rộng trên giấy.
Ngón tay anh ta nhẹ nhàng di chuột trên giấy, suy nghĩ
Anh ta phải tìm cơ hội trước khi mọi chuyện xảy ra, để truyền đạt những phát hiện của mình cho Hạ Hầu Kinh… hoặc thậm chí phải chủ động tạo ra một cơ hội. Tâm trạng anh ta lúc này trở nên rất phức tạp: sự ghét bỏ dành cho Tiêu Chí như ngọn lửa thiêu đốt, nhưng đồng thời lại xen lẫn nỗi lo lắng và lòng trung thành dành cho Hạ Hầu Kinh, khiến anh ta không thể giữ được bình tĩnh.
Anh ta hít một hơi thật sâu, và một ý tưởng vô cùng nguy hiểm xuất hiện trong đầu: nếu có thể tiếp cận Tiêu Chí một lần nữa, có lẽ anh ta có thể giả vờ tuân theo ý muốn của hắn, và truyền đạt những thông tin sai lệch – chẳng hạn như việc Hoàng đế đã bí mật điều động các binh sĩ thân cận ở một nơi nào đó, chuẩn bị gây hại cho Vua Nhiếp chính – nhằm buộc Tiêu Chí phải lộ ra bí mật của mình sớm hơn. Điều này đòi hỏi sự can đảm và trí tuệ cao độ; chỉ cần một sai lầm nhỏ, anh ta có thể bị Tiêu Chí nghi ngờ và làm hỏng kế hoạch của Hoàng đế. Nhưng anh ta không còn lựa chọn nào khác. Anh ta thì thầm với bản thân, giọng nói đầy châm biếm: “Khi đã bị đẩy đến bờ vực, lùi lại là tử vong; tiến lên… cũng có thể là tử vong, nhưng ít nhất, tôi có thể kéo theo một người khác xuống vực.”
Những lời này vang vọng trong căn phòng trống trải, toát lên vẻ quyết tâm. Trái tim anh ta đầy rẫy những mâu thuẫn: nỗi sợ hãi khiến lòng bàn tay anh ta đổ mồ hôi, nhưng cũng đồng thời khơi dậy một sự dũng cảm và quyết tâm chưa từng có.
Đêm càng sâu, Lâm Dạ đứng dậy, mặc vào một bộ áo xanh hơi mỏng manh, cố tình để phần áo hở ra một chút, để lộ ra làn da mờ ảo ở cổ. Anh ta biết rằng sự quan tâm của Tiêu Chí đối với mình không chỉ xuất phát từ việc thách thức Hoàng đế, mà còn mang theo một thứ ham muốn chiếm hữu bệnh hoạn.
Trong đêm đó, những cái chạm của Tiêu Chí như con rắn độc quấn quýt, khiến Lâm Dạ cảm thấy ghê tởm và nhục nhã vô cùng; trái tim anh ta đau đớn như bị xé nát, nhưng sau đó anh ta chỉ có thể cưỡng bức bản thân quên đi những điều đó. Anh ta phải tận dụng điều này để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ có vẻ ngoài vô tình. Anh ta nhớ lại cuộc trò chuyện thì thầm giữa Phúc Thận và một người lính canh tại bữa yến: “Giờ Hài, cửa hông.”
Có lẽ đó chính là thời gian và địa điểm quan trọng cho hành động tối nay. Anh ta quyết định đến gần cửa hông, giả vờ kiểm tra hay tìm kiếm thứ gì đó, tìm cơ hội tiếp cận những người thân cận của Tiêu Chí, thậm chí có thể trực
Giọng nói của anh ta run rẩy một chút, trái tim đầy lo lắng và mong đợi; sự sợ hãi và hận thù xen kẽ nhau, khiến cả người anh ta căng thẳng như dây đàn bị kéo căng.
Đúng vào lúc này, tiếng móng ngựa vang lên từ phía cửa sau, kèm theo vài giọng nói thì thầm. Anh ta nhận ra rằng một trong số họ chính là Phúc Thận, còn giọng người kia thì xa lạ, nhưng lại mang theo sự lạnh lùng đặc trưng của người lính. Trái tim anh ta se lại, biết rằng cơ hội đã đến.
Linh Dạ lặng lẽ điều chỉnh vị trí của mình, để bóng dáng mình nửa ẩn sau bóng cây, nhưng không hoàn toàn che khuất, đảm bảo có thể được phát hiện vào thời điểm thích hợp. Anh ta cố tình làm cho tiếng bước chân mình vang lên một chút, tựa như vô tình đạp phải một cành khô. Lúc này, trái tim anh ta đầy lo lắng, mồ hôi tuôn rơi dọc theo lưng; anh ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không thể kiềm chế được sự ghét bỏ dành cho Tiêu Chí – những ký ức bị ô uế ấy ập đến như thủy triều, khiến anh ta gần như muốn quay lưng bỏ chạy.
Quả nhiên, giọng nói của Phúc Thận lập tức dừng lại, sau đó là một tiếng quát thấp: “Ai đó ở đó?”
Linh Dạ từ từ bước ra khỏi sau cây, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ vừa đủ, giọng nói mang chút bối rối: “Công công Phúc ạ? Tôi… tôi nghe thấy có tiếng động gần cửa sau, sợ có chuyện gì không ổn, nên mới đến xem.” Giọng nói của anh ta thấp và mềm mại, nhưng vẫn run rẩy, tựa như thực sự chỉ là một người hầu nam vô tình xâm nhập vào đây. Nhưng bên trong lòng anh ta, cơn bão đang cuộn trào; nỗi sợ hãi khiến hai tay anh ta hơi lạnh đi, nhưng cũng khơi dậy quyết tâm – anh ta phải diễn xuất thật tốt trò này.
Ánh mắt của Phúc Thận sắc bén quan sát anh ta, ánh mắt anh ta lóe lên một tia nghi ngờ, nhưng ngay lập tức bị người đàn ông mặc quân phục bên cạnh anh ta ngăn lại. Người đàn ông đó cao lớn, đeo dao bên hông, vẻ mặt lạnh lùng, rõ ràng là một trong những người tin cậy của Tiêu Chí. Anh ta nhìn Linh Dạ từ đầu đến chân, khóe miệng nở nụ cười đầy ý nghĩa: “Không phải là thiếu gia Linh, người được Hoàng đế sủng ái sao? Đêm khuya mà đến đây, thật là có hứng thú đấy.”
Linh Dạ cúi đầu, nói thấp: “Tôi không dám, chỉ là nghe thấy tiếng động lạ, sợ làm phiền đến Hoàng đế.” Tư thế của anh ta khiêm tốn, nhưng cố tình để cổ áo trượt xuống một chút, để lộ ra một vùng da trắng mịn ở cổ, khiến ánh mắt người đàn ông kia dừng lại một chút.
Lúc này, trái tim Linh Dạ đầy ghét bỏ; an
Anh ta biết rằng người đó rất có thể là một tình báo quân sự do Tiêu Chí cài vào cung điện, và chắc chắn có liên quan đến kế hoạch diễn ra tối nay. Trong lòng anh ta trào dâng một cảm giác hứng thú – thông tin đã được thu thập, nhưng đồng thời cũng xen lẫn nỗi lo lắng về tương lai.
Trở về nơi ở, Lâm Dạ nhanh chóng ghi lại những gì vừa chứng kiến. Anh ta lấy ra tờ giấy mỏng giấu trong ngăn kín, viết nhanh dưới ánh đèn, ghi chép chi tiết họa tiết trên thẻ của người đàn ông mặc quân phục, sự thay đổi trong giọng nói của Phúc Thận, cũng như hướng và tần suất tiếng móng giẫm ngựa. Đầu bút của anh ta run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hồi hộp và căng thẳng trong lòng. Anh ta biết rằng mình đã bước vào một trò chơi cực kỳ nguy hiểm, nhưng đây có lẽ là cơ hội duy nhất để bản thân và Hạ Hầu Kinh có thể tìm được một tia hy vọng sống sót. Tâm trạng của anh ta lúc này vô cùng phức tạp: niềm mong đợi thành công khiến đôi mắt anh ta lấp lánh, nhưng đồng thời cũng bị bóng tối của sự ô uế che phủ, khiến anh ta không thể hoàn toàn thư giãn.
Anh ta nhớ lại ánh mắt của Hạ Hầu Kinh tại buổi yến tối hôm nay – sự liều lĩnh ẩn sau vẻ phóng khoáng, khiến anh ta cảm thấy một cảm xúc khó tả. Mối quan hệ giữa anh ta và Hoàng đế, từ sự buộc phải cam chịu ban đầu, đến việc thử nghiệm và liên minh sau này, đã không còn đơn giản nữa. Anh ta không thể phủ nhận rằng, trong một số khoảnh khắc nhất định của Hạ Hầu Kinh – những khoảnh khắc anh ta bỏ qua vẻ giả tạo, thể hiện sự yếu đuối và chân thành – khiến anh ta không thể đứng nhìn mà không cảm động.
Cảm xúc ấy như dòng nước ấm, khiến anh ta cảm thấy gắn bó và muốn bảo vệ Hạ Hầu Kinh, nhưng đồng thời cũng bị sự hận thù dành cho Tiêu Chí làm loãng đi. Anh ta thì thầm với bản thân: “Thưa Ngài… Ván cờ này của Ngài quá mạo hiểm. Nếu tôi không đồng hành cùng Ngài đến cùng, liệu tôi có phụ lòng cơn bão này không?”
Anh ta cất tờ giấy lại, tắt đèn, nhắm mắt nghỉ ngơi, chuẩn bị đối mặt với những thách thức sắp tới. Kế hoạch của anh ta đòi hỏi phải có thời điểm chính xác và sự ngụy trang hoàn hảo, và tất cả những điều này sẽ được quyết định trong vài giờ tới. Trong lòng anh ta tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng lẫn lộn với sự mệt mỏi; những trải nghiệm ô uế đã khiến anh ta trở nên nhạy cảm hơn với cơ thể mình, mỗi lần nhớ lại đều mang lại những cơn đau âm ỉ.
Bình minh đang đến, nhưng không khí trong cung điện không hề giảm bớt sự căng thẳng chú
Bên ngoài cung điện có vệ sĩ canh gác chặt chẽ, nhưng nhờ vào địa vị là tình nhân của mình và thái độ yếu đuối mà Lâm Dạ đã dễ dàng được cho phép bước vào. Khi bước vào trong, anh lập tức cảm nhận được một áp lực vô hình.
Tiêu Chí ngồi thẳng đứng sau bàn, họa tiết rồng trên chiếc áo choàng của ông lấp lánh dưới ánh sáng ban mai. Ánh mắt ông sắc bén như lưỡi dao, từ từ ngước lên nhìn Lâm Dạ, đầy sự quan tâm và soi xét không hề che giấu.
Trong lòng Tiêu Chí, một cảm giác hứng thú dâng trào. Khát khao chiếm hữu Lâm Dạ lại một lần nữa trỗi dậy như những ngày xưa. Anh nhớ lại cảm giác khoái lạc khi ép buộc Lâm Dạ vào đêm hôm đó; sự thỏa mãn từ việc chinh phục khiến khóe miệng ông nhẹ nhàng nhếch lên, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự khinh thường đối với hoàng đế. “Công tử Lâm, vào sâu đêm mà xâm nhập qua cửa bên, hôm nay lại đến đây, có chuyện gì quan trọng không?”
Giọng nói của Tiêu Chí trầm thấp, mang theo chút chơi đùa. Tâm trạng ông rất phức tạp: bề ngoài bình tĩnh, nhưng bên trong lại đầy mong đợi; ông thích cảm giác kiểm soát này.
Lâm Dạ cúi đầu kính cẩn, giọng nói khiêm tốn nhưng vẫn đầy uy nghi: “Hôm qua, tôi nghe thấy có điều bất thường, lo lắng có chuyện không ổn, nên liều lĩnh đi kiểm tra và đã làm phiền đến công tử, xin lỗi.” Những lời nói của anh vừa thật vừa giả, giọng điệu mang theo một chút sợ hãi vừa đủ. Trong lòng anh, cơn bão giận dữ đang cuộn trào; việc đứng gần Tiêu Chí khiến anh nhớ lại sự nhục nhã khi bị ông xâm hại vào đêm hôm đó. Cơn giận dữ bùng cháy trong tim, nhưng anh chỉ có thể kìm nén không để lộ ra ngoài.
Ánh mắt Tiêu Chí dõi theo Lâm Dạ một lúc lâu, rồi đột nhiên đứng dậy, bước chậm rãi tiến lại gần, giọng nói đầy chế giễu: “Ngươi dám làm như vậy, thật khiến ta tò mò. Hãy nói xem, hành động của ngươi này, là vì bệ hạ, hay… vì điều gì khác?”
Trong lòng Tiêu Chí, sự nghi ngờ và hứng thú tràn ngập. Ông thích trò chơi “mèo đuổi chuột” này; khát khao đối với Lâm Dạ khiến ông không thể giữ được bình tĩnh.
Lâm Dạ cảm thấy tim mình se lại, nhưng không ngẩng đầu lên, chỉ thì thầm: “Tôi chỉ muốn bảo vệ bản thân mình, không có ý định gì khác.”
Những lời này có vẻ như tuân theo, nhưng lại ẩn chứa một chút cứng đầu, đúng như ấn tượng mà Tiêu Chí có về anh.
Tiêu Chí dừng bước, cách Lâm Dạ chỉ một bước chân. Hơi thở của ông mang theo mùi hương mực thông quen thuộc, xen lẫn với
Anh ta thì thầm: “Thưa Hoàng tử, tôi chỉ là một kẻ hèn mọn trong cung này, làm sao có bí mật gì được?” Trong lòng anh ta tràn ngập sự ghét bỏ và giận dữ; cái cằm bị nắm chặt khiến anh nhớ lại sự ô nhục mà mình đã phải chịu đựng vào đêm hôm đó. Nước mắt suýt trào ra, nhưng anh đã cố kìm nén không để rơi.
Nghe vậy, Tiêu Chí bật cười khúc khích, tiếng cười ấy ẩn chứa một sự thú vị nguy hiểm: “Hèn mọn à? Nếu điều đó khiến Ngài quan tâm đến vậy, thì sự ‘hèn mọn’ của ngươi chắc hẳn còn quý giá hơn nhiều người khác.” Anh ta buông tay ra, nhưng không lùi lại, mà còn cúi người lại gần hơn, giọng nói thấp đến mức gần như áp sát vào tai Lâm Dạ: “Ta sẽ cho ngươi một cơ hội… Hãy nói đi, gần đây Ngài có hành động gì bất thường không? Có lẽ, ta có thể giúp ngươi sống sót thêm vài ngày nữa trong cung này.”
Trong lòng Tiêu Chí lúc này tràn ngập sự mong đợi và nghi ngờ; anh ta thích thú với quá trình thăm dò này, và ham muốn đối với Lâm Dạ khiến nhịp thở của anh trở nên gấp gáp hơn.
Đây là một lời thách thức trắng trợn, cũng là một sự dụ dỗ.
Lâm Dạ cảm thấy tim mình se lại, biết rằng cơ hội đã đến. Anh cố tình làm cho giọng nói của mình run rẩy, như thể đang vùng vẫy trong nỗi sợ hãi: “Tôi… tôi không dám nói lung tung, chỉ là nghe nói rằng gần đây Ngài có nhiều cuộc trò chuyện bí mật với Tướng Quân Tần Cường, có vẻ như đang thảo luận về việc quản lý doanh trại ở ngoại ô kinh thành…”
Lời nói này nửa thật nửa giả, đủ để khiến Tiêu Chí nghi ngờ, nhưng cũng không tiết lộ được kế hoạch thực sự của Hoàng đế. Trong lòng anh ta tràn ngập sự lo lắng; việc tiết lộ thông tin này khiến anh cảm thấy có chút tội lỗi, nhưng đó cũng là điều cần thiết.
Ánh mắt Tiêu Chí bỗng trở nên sắc bén, như một con sói ngửi thấy mùi máu. Anh đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Lâm Dạ, cố gắng tìm ra điểm yếu trong biểu cảm của anh ta.
Trong lòng Tiêu Chí bùng lên cơn giận dữ và hứng thú; thông tin này khiến anh ta cảnh giác, nhưng cũng kích thích thêm ham muốn chiếm hữu Lâm Dạ. Anh ta muốn kiểm soát hoàn toàn người đàn ông này.
Lâm Dạ hạ mắt xuống, che giấu sự bình tĩnh trong ánh mắt, bề ngoài chỉ toát lên vẻ hoảng sợ và tuân phục.
Sau một khoảng lặng, Tiêu Chí lạnh lùng cười: “Tần Cường à? Hừ, thật là thú vị. Ngươi có thể đi được rồi… Nhớ đi, nếu có một lời nói dối nào, ta sẽ khiến ngươi hối tiếc vì đã sinh ra trên đời này.” Giọng nói của anh ta đầy uy hiếp, nhưng trong lòng thì tràn ng
Nhịp tim anh vẫn đều đặn, nhưng lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi. Anh biết rằng trò chơi này mới chỉ bắt đầu, và mình đã tự đặt mình vào tình thế nguy hiểm. Cảm xúc của anh lúc này đang ở đỉnh điểm: niềm vui chiến thắng và nỗi sợ hãi xen kẽ nhau, khiến cả người anh run rẩy nhẹ. Bóng tối ô uế ấy càng làm cho lòng thù của anh dành cho Tiêu Chí trở nên sâu đậm hơn.
Bóng đêm lại buông xuống, Lâm Dạ lén lút tiến gần đến phòng ngủ của Hạ Hầu Kinh trong lúc các cung nữ đang thay ca. Anh biết rằng tối nay hoàng đế chắc chắn sẽ triệu kiến mình, bởi vì ly rượu và ánh mắt đầy ý nghĩa tại bữa yến đã cho thấy Hạ Hầu Kinh đang chờ đợi phản hồi từ mình. Anh đứng ngoài cửa chờ một lát, và quả nhiên, một thiếu giai đã thì thầm triệu hồi anh. Khi bước vào phòng ngủ, Hạ Hầu Kinh đã ra lệnh cho mọi người rời đi, chỉ mình anh đứng trước cửa sổ, lưng quay về phía sau, bộ đồ ngủ màu đen phản chiếu ánh sáng của ngọn nến.
Lúc này, lòng Lâm Dạ tràn ngập những cảm xúc phức tạp: sự trung thành và gắn bó với Hạ Hầu Kinh mang lại cho anh cảm giác ấm áp, nhưng đồng thời, nỗi thù dành cho Tiêu Chí cũng khiến anh không thể hoàn toàn thư giãn được.
Lâm Dạ quỳ xuống và nói khẽ: “Thưa Hoàng đế, có việc quan trọng cần báo cáo.”
Hạ Hầu Kinh quay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn anh, giọng nói không lộ ra vẻ vui hay giận: “Nói đi.”
Trong lòng Hạ Hầu Kinh lúc này trào dâng một chút dịu dàng và lo lắng. Anh biết rằng Lâm Dạ đang gặp nguy hiểm, nhưng lại không thể bày tỏ hết ra ngoài. Sự quan tâm đó khiến ánh mắt anh trở nên dịu nhẹ hơn một chút.
Lâm Dạ kể lại từng chi tiết về những gì đã xảy ra đêm qua, cuộc trò chuyện với người đàn ông mặc quân phục, cũng như những gì đã xảy ra hôm nay với Tiêu Chí. Giọng nói của anh bình tĩnh và rõ ràng, nhưng đã che giấu đi những thông tin giả mạo mà anh cố tình tiết lộ. Anh biết rằng sự nghi ngờ của Hạ Hầu Kinh không cho phép anh nói hết sự thật, nhưng những thông tin này đã đủ để hoàng đế chuẩn bị tinh thần đối phó với những hành động của Tiêu Chí. Trong lòng anh tràn ngập cảm giác tội lỗi; việc che giấu thông tin khiến anh cảm thấy bất an, nhưng đó là vì lợi ích chung.
Sau khi nghe xong, Hạ Hầu Kinh im lặng một lúc, rồi bỗng nhiên tiến lại gần, nâng cằm anh lên và nói với giọng điệu phức tạp: “Ngươi thật là dám liều lĩnh, dám thử thách con cáo già kia.”
Sự chạm vào của Hạ Hầu Kinh dịu dàng nhưng kiên định; trong lòng anh tràn ngập sự ngưỡng mộ và thương xót dành cho Lâm Dạ. Nh
Anh trở về nơi ở của mình, đứng bên cửa sổ, nhìn ngắm ánh nắng mặt trời mới ló dạng, nhưng trong lòng anh không hề cảm thấy nhẹ nhõm chút nào. Anh biết rằng kế hoạch của mình đã được triển khai, nhưng thành bại vẫn còn là điều chưa thể biết trước. Nghi ngờ của Tiêu Chí, sự hoài nghi của Hạ Hầu Kinh, và những người theo dõi khắp nơi trong cung đình khiến anh cảm thấy như đang đi trên băng mỏng.
Anh nhắm mắt lại, nhớ lại nụ cười nhẹ của Hạ Hầu Kinh lúc nãy, cũng như những tình cảm phức tạp ẩn sau câu “nghỉ ngơi cho tốt” đó. Anh không thể phủ nhận rằng mối quan hệ giữa mình và hoàng đế không còn đơn thuần là quan hệ vua tôi hay chủ nô nữa, mà là một sợi dây ràng buộc sâu sắc và nguy hiểm hơn. Những tình cảm đó như những sợi dây leo bám vào trái tim anh, mang lại cảm giác ấm áp nhưng cũng đầy lo lắng.
Linh Dạ thì thầm: “Thánh thượng, một khi tôi đã tham gia vào ván cờ này, tôi sẽ không dễ dàng rút lui.”
Ánh mắt anh kiên định như thép, tựa như một thanh kiếm đã qua lửa rèn, sẵn sàng đối mặt với cơn bão sắp ập đến.
Linh Dạ cầm lấy túi thơm trong tay, hít một hơi thật sâu, rồi quay người, lao vào cuộc chiến mà không có lối thoát này.
Bóng đêm dần tan biến trong quyết tâm, ánh sáng ban mai bắt đầu le lói.
Linh Dạ đốt những tờ giấy ghi chép thông tin quan trọng dưới ánh nến, nhìn chúng cháy thành tro bụi, đảm bảo không để lại bất kỳ bằng chứng nào. Anh vừa chỉnh lại trang phục, chuẩn bị đến nơi làm việc như thường lệ để quan sát diễn biến trước buổi họp triều, thì bên ngoài cung điện, tiếng bước chân đều đặn và nặng nề, khác hẳn so với mọi khi, vang lên.
Trái tim anh bỗng nghẹn lại. Anh vội vàng đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài – một đội quân tinh nhuệ mặc áo giáp đen, rõ ràng không phải là lính canh thường trực của cung đình, đang nhanh chóng và hiệu quả tiếp quản công tác phòng thủ xung quanh Vườn Ý Phương. Người chỉ huy đội quân đó chính là người đàn ông mặc quân phục mà anh đã gặp qua ở cửa hậu vào đêm hôm trước, người đeo thẻ đeo eo có họa tiết đặc biệt. Họ hành động nhanh chóng và phối hợp ăn ý, rõ ràng là đã có kế hoạch cẩn thận từ trước, chứ không phải hành động theo cảm tính.
Đôi mắt Linh Dạ co lại. Hành động của Tiêu Chí nhanh hơn anh tưởng! Ban đầu, anh nghĩ rằng những thử thách và sự đánh lạc hướng của mình có thể giúp anh giành thêm thời gian, ít nhất là đến sau buổi họp triều, để Hạ Hầu Kinh có cơ hội phản ứng. Nhưng những g