
Tiểu thuyết bạn chưa đọc
「 Đi theo một bộ tiểu thuyết 」Tiểu thuyết được đồng bộ lưu trữ, theo dõi cập nhật theo thời gian thực
Đăng nhập ngayBạn chưa có truyện nào trong bộ sưu tập của mình
「 Đi theo một cuốn tiểu thuyết 」
Sau cái chết của Tiêu Chí, những tác động tiếp theo từ quyền lực vẫn không hề ngừng lại, mà giống như những hòn đá ném xuống mặt hồ yên bình, những gợn sóng lan rộng dần thành những nguy cơ ẩn náu sâu trong các bức tường cung điện. Bề ngoài, hoàng đế trẻ tuổi Hạ Hầu Kinh có vẻ như đang dần nắm được nhiều quyền lực hơn; trong vài buổi họp triều, ông không còn tuân theo những quy tắc cũ nữa, và những quyết định của ông thể hiện ra sự kiên định và sắc bén không thể chối cãi. Tuy nhiên, sự uy nghi này lại làm gia tăng thêm nỗi bất an và ghen tị. Và tâm điểm của những cảm xúc phức tạp này, không biết từ khi nào đã hướng về người có địa vị đặc biệt, người vốn dĩ không nên được coi trọng – Lâm Dạ.
“Nghe nói sao? Bây giờ, ngay cả việc xem xét các bản tấu chương, Hoàng đế cũng thường để Lâm Dạ đứng bên cạnh, phụ trách công việc chuẩn bị giấy tờ.”
“Không chỉ vậy! Ngày hôm kia, khi Bộ Quân sự trình lên các đề xuất, nghe nói Hoàng đế còn hỏi ý kiến của anh ta nữa…”
“Một kẻ con của tội nhân, một thứ đồ chơi dùng để chiều lòng người khác, lại dám bàn luận về chính sách triều đình ư? Thật là vô lý… Không, đó là một ác quỷ gây họa cho đất nước!”
Những lời đồn đại như vậy bắt đầu lan truyền trong các góc khuất của cung điện. Ban đầu chỉ là những lời nói đầy khinh thường và miệt thị, nhưng dần dần, nội dung của những tin đồn này trở nên cụ thể và nguy hiểm hơn. Có người bắt đầu lén lút lan truyền những tin đồn như “Lâm Dạ sẽ trở thành quan lại quyền lực mới”, “Hoàng đế đã bị sự quyến rũ của nam sắc làm mê muội, muốn chuyển giao quyền lực cho người khác”. Những lời này như những loại dây độc, âm thầm quấn quanh những kẻ vốn đã coi thường quyền lực hoàng gia, hoặc những quý tộc và quan lại cảm thấy thất vọng trong cuộc tái phân bổ quyền lực.
Lâm Dạ nhạy bén nhận ra những ý đồ xấu xa ngày càng tăng lên. Khi ông đi lại trong cung điện, những ánh mắt nhìn vào mình không còn chỉ đơn thuần là sự tò mò hay khinh thường nữa, mà còn chứa đựng nhiều sự soi xét, e ngại, và những toán tính lạnh lùng ẩn sau đó. Ông biết rằng, mình đã từ một thứ đồ chơi không quan trọng trở thành trở ngại trong mắt một số người, thậm chí còn có thể trở thành lỗ hổng tuyệt vời để tấn công Hoàng đế.
Sự đặc biệt mà Hạ Hầu Kinh cưỡng ép ban cho ông, giống như một bộ trang phục lộng lẫy nhưng đầy gai nhọn; mỗi bước đi trên nó đều giống như đang bước trên băng mỏng.
Vào một ngày nọ, cung điện tổ chức một buổi lễ nhỏ để tiếp nhận
Tên eunuch nhỏ kia sợ hãi đến mức mặt tái nhợt, lăn lộn bò đi để nhặt lại những tấm lụa rơi xuống đất.
Đúng lúc đó, một quan chức từ Viện Censor đột nhiên bước ra và nói lớn: “Bệ hạ! Chỉ hôm nay, thần có vẻ như đã thấy có giấy tờ rơi ra từ cuộn lụa kia!” Ánh mắt ông ta sáng lên, chỉ thẳng vào Lâm Dạ – người đang cúi người giúp nhặt lụa – “Có lẽ là thông điệp bí mật! Ngài Lâm Dạ ở gần nhất… Chẳng lẽ…?”
Ngay khi lời này vang lên, cả triều đình đều hoảng sợ. Mọi ánh mắt đều tập trung về phía dưới bàn thiên tử, nơi có bóng dáng người mặc áo trắng đang ở trung tâm của vụ việc. Không khí dường như đóng băng lại. Việc giấu thông điệp bí mật trong hàng phẩm quý của các nước ngoài, đây là tội đại nghịch! Nếu sự việc này được xác minh, không chỉ tính mạng của Lâm Dạ bị đe dọa, mà uy tín của Hoàng đế cũng sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, và danh tiếng của ông với việc sủng ái những kẻ gian xảo cũng sẽ bị chứng minh là có thật.
Hạ Hầu Kinh đột nhiên trở nên nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng quét qua vị quan Censor kia, sau đó nhìn xuống cuộn lụa trên mặt đất. Ông không nói ngay lập tức, nhưng những ngón tay nắm lấy tay vịn ghế long đã siết chặt đến mức trắng bệch. Đây là một cái bẫy được dàn dựng cẩn thận, nhắm thẳng vào Lâm Dạ, và thực sự là nhắm vào ông.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim Lâm Dạ như muốn nhảy ra ngoài cổ họng. Nhưng anh đã cố gắng bình tĩnh lại. Trong lúc nguy cấp như thế này, không thể mất bình tĩnh được. Anh không hoảng loạn biện hộ, cũng không vội vàng kiểm tra cái gọi là thông điệp bí mật đó, mà vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, quan sát kỹ lưỡng những tấm lụa rải rác trên mặt đất và xung quanh. Não bộ anh hoạt động với tốc độ chóng mặt, ghi nhớ lại từng chi tiết kể từ khi buổi lễ bắt đầu: cách cuộn lụa được gấp lại, góc độ mà tên eunuch nhỏ ngã xuống, thời điểm mà vị quan Censor đó lên tiếng…
Khi bầu không khí trong đại sảnh trở nên căng thẳng đến mức không thể chịu đựng được, vài vệ sĩ đã chuẩn bị tiến lên, Lâm Dạ từ từ đứng dậy. Trong tay anh không cầm bất kỳ tờ giấy nào, khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như mọi khi. Anh first cúi đầu chào Hạ Hầu Kinh ngồi trên ngai vàng, sau đó quay sang vị quan Censor kia, giọng nói bình tĩnh không hề rung động: “Quan Vương Censor, ngài chắc chắn là thấy có giấy tờ rơi ra từ cuộn lụa? Hay là… nó đã được giấu sẵn trong khe hở của hoa sen trên bàn thiên tử?”
Ngay khi lờ
Linh Dạ mới bình tĩnh giải thích: “Thánh thượng, các quý vị. Lúc vị cung nữ nhỏ kia ngã xuống, cuộn lụa đã lăn về phía trước bên phải, trong khi Vương Thự y đang đứng ở bên trái. Nếu tờ giấy thực sự rơi ra từ cuộn lụa, nó phải rơi xuống mặt đất bên phải chứ. Nhưng Vương Thự y lại có thể nhìn thấy rõ ràng tờ giấy rơi vào dưới cái bàn hoàng gia bên trái, thậm chí còn khẳng định đó là thông điệp bí mật… Trừ khi ông ta đã biết trước, còn không lý do gì để ông ta nhìn thấy rõ ràng đến thế? Hơn nữa, khe hở trên cái bàn này rất hẹp; nếu không ai cố tình nhét tờ giấy vào đó, làm sao một tờ giấy bình thường có thể kẹt chính xác vào đó được?”
Giọng nói của anh ta rõ ràng và bình tĩnh, lập luận chặt chẽ, mỗi câu đều trúng vào điểm then chốt. Rõ ràng, đây là một âm mưu vu oan. Có người đã trước đó giấu tờ giấy bí mật đó dưới cái bàn hoàng gia, sau đó tạo ra sự hỗn loạn bằng cách khiến vị cung nữ nhỏ ngã xuống, và để Vương Thự y đứng ra chỉ trích Linh Dạ – người đứng gần nhất hiện trường. Nhưng Linh Dạ quan sát tỉ mỉ và có trí nhớ siêu phàm; anh ta không chỉ nhận ra rằng tờ giấy không thể rơi vào khe hở từ cuộn lụa đang lăn, mà còn xác định chính xác nơi nó được giấu, khiến nghi phạm ngay lập tức quay về phía kẻ vu oan.
Mặt Vương Thự y lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra, anh ta lắp bắp không thể nói nên lời. Các quan lại có mặt ở đó đều là những người thông minh; làm sao họ có thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Những ánh mắt của họ từ ngạc nhiên, sốc, chuyển sang khinh thường và tìm hiểu Vương Thự y… Ai đã chỉ thị cho ông ta làm như vậy?
Hạ Hầu Kinh từ từ đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn thể triều đình, cuối cùng dừng lại trên người Vương Thự y. Ông không vội vàng trừng phạt ngay lập tức, mà ngược lại, trước mặt toàn thể quan lại, ông bước đến bên cạnh Linh Dạ và nắm lấy tay anh ta. Bàn tay đó, vì căng thẳng lúc nãy mà hơi lạnh.
“Các quan đều đã thấy rồi chứ?” Giọng nói của Hạ Hầu Kinh không cao, nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối cãi của một vị hoàng đế, rõ ràng vang đến tai mọi người, “Những kẻ hèn nhát, dám làm những việc bẩn thỉu ngay trước mắt ta, vu oan những người trung thành! Linh Dạ là người tin cậy của ta; sự trong sạch của anh ta chính là sự trong sạch của ta! Chuyện hôm nay, ta sẽ điều tra cho đến cùng! Sau này, nếu còn ai dám vu khống Linh Dạ một cách vô cớ, đó chính là đối đầu với ta, đối đầu với toàn bộ quyền lực hoàng gia! Ta sẽ không khoan dung!”
Những l
Hôm nay, anh ta đã có thể dùng trí tuệ để thoát khỏi một hiểm nguy; nhưng ngày mai thì sao? Ngày kia lại thế nào? Vị trí quan trọng này đã đẩy anh ta vào tâm điểm của những sóng gió và rủi ro, và từ đây trở đi, anh ta sẽ phải đối mặt với càng nhiều âm mưu và hiểm họa ngầm hơn nữa.
Đêm đó, ánh trăng trong trẻo như dòng nước, lặng lẽ trôi qua những góc khuất yên tĩnh của cung điện. Sự ồn ào và những tình huống nguy hiểm của ban ngày đã qua đi, nhưng những ảnh hưởng của chúng vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh ta.
Linh Dạ ngồi một mình bên cửa sổ, không bật đèn, để ánh trăng lạnh lẽo tạo nên bóng dáng mảnh mai của mình. Anh ta cần sự yên tĩnh này để suy ngẫm về những gì đã xảy ra trong ngày và suy nghĩ về tương lai ngày càng đầy bí ẩn của mình.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên ngoài cửa; không ai thông báo trước, người đó đã trực tiếp bước vào. Trong cung điện này, chỉ có một người có thể hành xử như vậy.
Linh Dạ đứng dậy, nhưng chưa kịp chào hỏi, người đó đã bước đến dưới ánh trăng. Đó chính là Hạ Hầu Kinh. Ông ta đã cởi bỏ bộ áo hoàng gia và vẻ oai nghiêm của mình vào ban ngày, chỉ mặc một bộ quần áo đen tối, mái tóc hơi rối bù, khuôn mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi và… một chút yếu đuối hiếm khi thấy. Không có người hầu cận, không có đội ngũ hộ vệ, ông ta đến đây một mình, giống như một người đàn ông bình thường, đã gỡ bỏ hết mọi vẻ giả tạo.
“Không cần phải chào hỏi nhiều.” Giọng nói của Hạ Hầu Kinh hơi khàn, ông ta vẫy tay và ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế, xoa nhẹ trán mình.
Linh Dạ lặng lẽ rót cho ông ta một tách trà ấm và đưa cho ông. Hạ Hầu Kinh nhận lấy nhưng không uống, chỉ cầm nó trong tay, ánh mắt mơ hồ nhìn vào ngọn nến đang le lói.
Trong cung điện, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên.
Một lúc sau, Hạ Hầu Kinh mới chậm rãi bắt đầu nói, giọng nói trầm thấp, như thể đang tự nhủ với mình, hay như thể đang nói với Linh Dạ – người duy nhất có mặt ở đó: “Đôi khi… ta lại mơ thấy cùng một giấc mơ.” Ông ta dừng lại một chút, giọng nói mang theo chút tự giễu: “Trong giấc mơ đó, ta vẫn là đứa trẻ bị mắc kẹt trong cung Đông, xung quanh là những bức tường cao vút, không một ai ở bên cạnh. Dù ta gọi thế nào, chạy loạn xạ như thế nào, cũng không ai đáp lại… Chỉ có sự cô đơn vô tận.”
Ông ta ngước mắt nhìn Linh Dạ; dưới ánh trăng, đôi mắt thường xuyên sắc bén và sâu th
“Cho đến khi em xuất hiện, Lâm Dạ…” Ánh mắt Hạ Hầu Kinh dán chặt vào anh ta, đầy những cảm xúc phức tạp, “Ánh mắt em nhìn thái tử, khác hẳn so với bọn họ. Không có sự nịnh hót, không có nỗi sợ hãi… thậm chí… cũng không hề có nhiều sự kính trọng. Sự bình tĩnh của em, sự cứng đầu của em, thái độ kiên định của em ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn… khiến thái tử cảm thấy rằng, người đối diện với mình là một con người thực sự. Và cũng khiến thái tử cảm thấy… mình cũng đang sống một cuộc sống thực sự.”
Đây không phải là lời yêu thương, nhưng lại lay động lòng người hơn bất kỳ lời yêu thương nào. Đây là tiếng kêu chân thật nhất từ một vị hoàng đế cô đơn, bị giam cầm trong lồng quyền lực.
Lâm Dạ lặng lẽ lắng nghe, bức tường cao được xây dựng bằng lý trí và sự lạnh lùng trong tim mình, dường như đã bắt đầu nứt ra một kẽ hở vào khoảnh khắc này. Anh nhìn người đàn ông trước mắt – người đã từ bỏ mọi vẻ huy hoàng, chỉ còn lại sự mệt mỏi và yếu đuối – và nhớ đến sự cứng rắn mà anh ta luôn thể hiện vào ban ngày, cũng nhớ đến những lời tâm sự chân thành như một đứa trẻ lạc lõng vào lúc này. Một loại cảm xúc mới mẻ, pha trộn giữa sự thương hại, sự thông cảm và một điều gì đó khó hiểu, từ từ trào dâng trong lòng anh.
Anh không nói gì, chỉ do dự một chút, sau đó, làm một hành động mà chính mình cũng không ngờ đến – anh bước tới, dang rộng đôi tay và nhẹ nhàng ôm lấy Hạ Hầu Kinh đang nằm trên giường.
Ngón tay Lâm Dạ đầu tiên chạm vào vai Hạ Hầu Kinh, đôi vai rộng lớn ấy rung nhẹ dưới ánh trăng, như thể đang gánh chịu quá nhiều gánh nặng vô hình. Anh từ từ siết chặt đôi tay, kéo người Hạ Hầu Kinh sát vào mình; khi hai ngực chạm vào nhau, anh có thể cảm nhận được nhịp tim đập nhanh và không đều của đối phương, như một con thú dữ vừa bị đánh thức, muốn thoát ra nhưng lại khao khát được thuần hóa.
Trong tay Hạ Hầu Kinh vẫn cầm chiếc ấm trà ấm áp; hơi nước bốc lên, làm cho lòng bàn tay anh hơi đỏ lên. Cái ôm của Lâm Dạ đến quá bất ngờ, khiến anh bất giác co lại, và chiếc ấm trà rơi khỏi tay, kèm theo tiếng vỡ đồ gốm nhẹ nhàng, đổ xuống bàn cạnh giường. Nước trà tràn ra, dung dịch màu vàng nhạt lan rộng theo các đường khắc trên bàn, làm ướt phần gối lụa, tạo ra tiếng rít nhỏ; có vẻ như sự cố bất ngờ này cũng đã làm tan biến đi phần cuối cùng của sự cảnh giác trong trái tim vị hoàng đế. Dưới ánh nến, những gợn sóng vàng óng ánh của nước trà từ
Cơ thể Hạ Hầu Kinh bỗng nhiên trở nên cứng đờ trong chốc lát, rồi như một sợi dây căng đã bị thả lỏng, anh quay người ôm chặt lấy Lâm Dạ, ghé mặt sâu vào khe cổ của anh ấy, hít thở ngấu nghiến hơi ấm và sự yên bình hiếm có ấy. Đôi tay anh ôm chặt lấy vòng eo của Lâm Dạ như những chiếc vòng sắt, các đốt ngón tay trắng bệch vì sức ép, hơi thở nóng hổi và gấp gáp của anh phun lên xương ức của Lâm Dạ, mang theo hương vị trà nhẹ nhàng và dư vị long tân.
Mái tóc dài của Lâm Dạ rối bù, vài sợi tóc chạm vào má Hạ Hầu Kinh, gây ra cảm giác ngứa ngáy, nhưng lại một cách kỳ lạ làm dịu đi trái tim đang bất an của anh.
Trong sự âu yếm im lặng này, đôi tay Hạ Hầu Kinh không tự chủ được mà bắt đầu di chuyển lên trên, một tay nắm lấy gáy Lâm Dạ, ngón tay cái nhẹ nhàng massage lớp da nhạy cảm ấy, còn tay kia thì luồn xuống mép dây lưng của anh ấy, lòng bàn tay chạm vào phần lưng trần, cảm nhận sự mềm mại và những đường cong nhẹ nhàng.
Thân thể Lâm Dạ run rẩy nhẹ, nhưng không hề lùi bước, ngược lại, anh nhẹ nhàng đặt cằm mình lên đỉnh đầu Hạ Hầu Kinh, mũi ngửi thấy mùi mực và mồ hôi lẫn lộn trong mái tóc của anh. Những ngón tay của anh cũng bắt đầu phản ứng, từ vai Hạ Hầu Kinh xuống dưới, theo đường nét của cánh tay mà từ từ vuốt ve, ngón tay cái nhẹ nhàng xoay tròn ở khớp khuỷu tay, như thể đang nói một cách lặng lẽ: Tôi ở đây.
Ánh trăng yên bình, bóng nến đung đưa. Hai linh hồn cô đơn đang vật lộn trong vòng xoáy quyền lực, vào đêm yên tĩnh này, lần đầu tiên họ gạt bỏ danh tính và khoảng cách, chỉ đơn giản là dựa vào nhau như hai con người bình thường.
Hơi thở của Hạ Hầu Kinh dần trở nên ổn định hơn, nhưng vẫn còn chút run rẩy khó kiểm soát, anh nhẹ nhàng ngửa đầu lên, môi chạm vào vành tai Lâm Dạ, hơi nóng như những sợi tơ quấn quanh, khiến gáy Lâm Dạ bất chợt đỏ lên.
Đôi tay Lâm Dạ vô thức siết chặt hơn, kéo cơ thể Hạ Hầu Kinh lại gần hơn, đầu gối của hai người chạm vào nhau bên cạnh chiếc giường, tiếng va chạm của vải vóc trong sự yên tĩnh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Dần dần, sức ôm trở nên mạnh mẽ hơn, đôi tay Hạ Hầu Kinh từ phía lưng Lâm Dạ di chuyển lên trên, nâng đỡ hai bờ vai anh ấy, từ từ đẩy anh ấy ngã ra sau.
Lâm Dạ theo đó ngả người ra sau, lưng chạm vào tấm chăn lụa trên giường, cảm giác mềm mại như những đám mây nâng đỡ cơ thể anh, nhưng lại hơi chùng xuống vì trọng lượng
Họ từ từ ngã xuống giường, thân thể của Hạ Hầu Kinh nằm lên người Lâm Dạ, nhưng không áp đặt hết sức nặng lên người kia, mà dùng tay để nâng đỡ phần trọng lượng, để lại chút khoảng trống cho hơi thở của cả hai. Đầu gối anh ta ghé vào giữa đùi Lâm Dạ, hơi ấm từ lớp vải truyền qua từng lớp, khiến nhịp thở của Lâm Dạ trở nên hỗn loạn một chút.
Đầu ngón tay Lâm Dạ vô thức co lại, nắm chặt cổ tay Hạ Hầu Kinh, lớp vải nhăn lại trong lòng bàn tay, như thể đó là điểm tựa duy nhất có thể kéo anh ta trở lại từ cơn sóng cảm xúc dâng trào ấy.
Nụ hôn này đã đốt lên ngọn lửa khác biệt so với những lần trước. Không còn sự thăm dò về quyền lực, không còn sự giải tỏa căng thẳng bằng cách tức giận, cũng không còn sự ép buộc mang tính chất chiếm hữu. Lần này, mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên và hoàn hảo.
Nụ hôn của Hạ Hầu Kinh không còn là sự chiếm đoạt, mà là sự khám phá nhẹ nhàng và khao khát sâu thẳm. Môi anh ta first chạm nhẹ vào góc trán Lâm Dạ, sau đó trượt dọc theo xương lông mày, tiếng ma sát nhẹ phát ra khi mũi chạm vào nhau, rồi mới đặt lên đôi môi hơi mở của Lâm Dạ, đầu lưỡi liếm nhẹ, mang theo hương vị cà phê còn sót lại và tình yêu vô tận. Những cái vuốt ve của anh ta không chỉ nhằm kích thích ham muốn, mà còn như thể đang xác nhận sự hiện diện thực sự của người đàn ông trong vòng tay mình; mỗi centimet da thịt tiếp xúc đều truyền tải thông điệp về sự yêu thương và trân trọng âm thầm.
Bàn tay anh ta từ từ trượt dọc theo cạnh cổ Lâm Dạ xuống phía trước ngực, lòng bàn tay áp lên những đường cong uốn lượn, xoa nhẹ để cảm nhận nhịp đập tim; bàn tay kia thì theo đường eo xuống dưới, nắm lấy xương hông, ngón tay cái nhẹ nhàng ấn vào chỗ lõm, khiến cơ thể Lâm Dạ không tự chủ được mà cong người lại.
Lâm Dạ không chống cự. Anh ta nhắm mắt lại, chủ động đáp lại nụ hôn này, mặc dù còn non nớt nhưng rất chân thành. Đầu lưỡi của anh ta đối đầu với đầu lưỡi của Hạ Hầu Kinh, tiếng ma sát ẩm ướt vang lên trong sự quấn quýt, hai bàn tay ôm lấy lưng Hạ Hầu Kinh, móng tay nhẹ nhàng cạo qua làn da dưới lớp vải, cảm nhận những cơ bắp chắc khỏe co lại khi được chạm vào. Đây là lần đầu tiên đối với anh ta, không phải do bị ép buộc hay không còn lựa chọn nào khác, mà là do anh ta tuân theo tiếng gọi của trái tim mình, chấp nhận người đàn ông này. Đôi chân anh ta vô thức quấn quanh lưng Hạ Hầu Kinh, mắt cá chân nhẹ nhàng gắn vào đùi đối phương, hơi ấm từ lớp vải truyền qua như những ngọn lửa, khiến nhị
Khác với những lần trước đây đầy sự mãnh liệt và đau đớn, lần này nhịp điệu lại chậm rãi và sâu lắng, tràn ngập một tình cảm ấm áp và hiểu biết khó có thể diễn tả bằng lời.
Hành động của Hạ Hầu Kinh cực kỳ dịu dàng, như thể đang đối xử với một vật quý giá mong manh; mỗi động tác đều mang theo tình yêu thương vô hạn – anh nắm lấy eo Lâm Dạ, dẫn dắt nhịp điệu, cảm nhận từ lòng bàn tay những run rẩy nhỏ bé của cô; trong khi đó, đôi chân Lâm Dạ ôm chặt lấy eo anh, gót chân cọ nhẹ vào lưng anh, các ngón tay cô luồn vào mái tóc Hạ Hầu Kinh; những cái kéo nhẹ ấy gây ra chút đau đớn, nhưng lại biến thành sự gắn bó sâu đậm hơn.
Lâm Dạ cũng buông lỏng cơ thể, để mình trôi theo làn sóng tình cảm dịu dàng này, cảm nhận niềm hạnh phúc được trân trọng và được cần đến. Tay cô từ từ trượt xuống lưng Hạ Hầu Kinh, đầu ngón tay áp vào những đường mạch đập mạnh mẽ, như thể muốn truyền cả nhịp đập tim mình vào anh.
Vào khoảnh khắc cao trào của tình cảm, Hạ Hầu Kinh không hét lên, chỉ là ôm Lâm Dạ chặt hơn vào lòng, thì thầm bên tai cô những lời nóng bỏng và đầy đau đớn: “Đừng rời xa ta… Lâm Dạ… Chỉ có em thôi…”
Còn Lâm Dạ, trong khoảnh khắc trước khi ý thức bị những con sóng tình cảm cuốn trôi, trong đầu cô không còn những suy nghĩ về sự nhục nhã hay tính toán, mà là một cảm giác thuộc về và bình yên kỳ lạ. Đầu ngón tay cô run rẩy, vuốt qua vai Hạ Hầu Kinh, để lại một vệt đỏ nhạt, như thể đang khắc dấu vĩnh cửu lên làn da anh.
Sau cơn đam mê, hai người im lặng ôm lấy nhau, không ai nói gì. Trong căn phòng ngủ, không khí trở nên ấm áp và đầy gợi cảm. Ngón tay Hạ Hầu Kinh từ từ vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Lâm Dạ, ánh mắt anh tràn đầy sự bình yên và hài lòng chưa từng có. Lâm Dạ tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ và ổn định, lần đầu tiên cô cảm thấy rằng, ngay cả trong cung điện lạnh lẽo này, cũng có chút hơi ấm. Ngón tay cô vô thức vẽ những vòng tròn trên cánh tay Hạ Hầu Kinh, cảm nhận làn da vẫn còn ấm áp, như thể những cái chạm này có thể kéo dài khoảnh khắc hạnh phúc này mãi mãi.
Tuy nhiên, sự bình yên quý giá này không kéo dài được lâu. Từ xa, bên ngoài bức tường cung điện, vang lên tiếng trống gấp rút và liên tục, từng tiếng một, dường như càng ngày càng dày đặc và mạnh mẽ hơn, như thể đang báo hiệu một sự hỗn loạn bất thường hoặc một biến cố sắp xảy ra.